Thứ Ba, 10 tháng 5, 2011

Người mẹ một mắt

Góc tâm hồn



Người mẹ một mắt

(Dân trí) - Mẹ tôi chỉ còn một bên mắt. Tôi ghét điều đó, và vì thế tôi ghét luôn cả mẹ. Mẹ có một cửa hàng ọp ẹp ở khu chợ tồi tàn, lượm lặt đủ các loại rau cỏ lặt vặt để bán. Bà làm tôi xấu hổ.



Một ngày kia ở trường tôi có sự kiện đặc biệt, và mẹ đã đến. Tôi xấu hổ lắm. Tôi nhìn mẹ với ánh mắt rất căm ghét rồi chạy đi. Ngày hôm sau đến trường, mọi người trêu chọc tôi: “Ê, mẹ mày chỉ có một mắt thôi à?”.
Tôi ước gì mẹ biến mất ngay khỏi thế giới này, vì vậy tôi nói với bà rằng: “Mẹ, tại sao mẹ chỉ còn một bên mắt thôi? Mẹ sẽ chỉ biến con thành trò cười cho thiên hạ. Sao mẹ không chết luôn đi?”. Mẹ tôi không phản ứng. Tôi nghĩ mình quá nhẫn tâm, nhưng lúc đó cảm giác thật thoải mái vì tôi nói ra được điều muốn nói suốt bấy lâu.

Đêm hôm ấy...

Tôi thức dậy, xuống bếp lấy cốc nước. Mẹ đang ngồi khóc trong đó, rất khẽ, cứ như bà sợ rằng tiếng khóc có thể đánh thức tôi. Tôi vào ngó xem mẹ thế nào rồi quay về phòng. Chính vì câu tôi đã thốt ra với mẹ, nên có cái gì đó làm đau nhói trái tim tôi.

Ngay cả vậy chăng nữa, tôi vẫn rất ghét mẹ. Tôi tự nhủ mình sẽ trưởng thành và thành đạt, bởi vì tôi ghét người mẹ vừa nghèo, vừa chỉ còn có một mắt. Rồi tôi lao vào học. Tôi đỗ vào một trường đại học danh tiếng với tất cả sự tự tin và nỗ lực. Tôi rời bỏ mẹ đến Bắc Kinh.
Tôi kết hôn, mua nhà và làm cha. Giờ đây, tôi là một người đàn ông thành đạt và hạnh phúc. Tôi thích cuộc sống ở thành phố. Sự náo nhiệt, sôi động giúp tôi quên đi hình ảnh người mẹ tội nghiệp.

Cho tới một hôm, người tôi không mong đợi nhất đã xuất hiện trước cửa nhà. Mặt tôi tối sầm lại, tôi đã lạnh lùng hỏi người đàn bà đó: “Có chuyện gì không? Bà là ai?”. Đó là mẹ tôi, vẫn dáng người còm cõi và gầy gò ấy, vẫn là người phụ nữ với đôi mắt không hoàn thiện ấy.

Đứa con bốn tuổi của tôi nhìn thấy bà, nó đã quá sợ hãi, chạy núp vào một góc nhà. Tôi vờ như không nhận ra bà, nhìn bà giận dữ rồi nói: “Bà là ai, tôi không quen bà”. Tôi đang tự lừa gạt mình và thực sự từ bao lâu nay tôi vẫn tự lừa mình như thế. Tôi cố quên đi cái sự thật bà là mẹ tôi. Tôi luôn muốn trốn tránh sự thật này. Tôi đuổi bà ra khỏi nhà chỉ vì bà khiến đứa con gái nhỏ của tôi sợ hãi.

Đáp lại sự phũ phàng ấy, người đàn bà tiều tụy kia chỉ nói: “Xin lỗi, có lẽ tôi đã tới nhầm địa chỉ”, và rồi bà đi mất. “May quá, bà ấy không nhận ra mình” - tôi thầm nhủ. Tôi cảm thấy nhẹ nhõm, tự nói với mình rằng sẽ không bao giờ quan tâm hoặc nghĩ về bà.

Một ngày, tôi được mời về trường cũ để gặp mặt nhân kỷ niệm thành lập trường. Tôi nói dối vợ rằng sẽ đi công tác mấy hôm. Sau buổi họp mặt, tôi lái xe đi ngang qua ngôi nhà mà tuổi thơ tôi đã từng gắn bó - một cái lều cũ rách, lụp xụp, ẩm ướt. Bây giờ nó vẫn thế. Tôi xuống xe và bước vào. Tôi thấy bà nằm ở đó, ngay giữa sàn đất lạnh lẽo, trong tay ba có một mẩu giấy. Đó là bức thư bà viết cho tôi.

“Con trai yêu quí của mẹ!

Mẹ nghĩ cuộc đời này mẹ đã sống đủ. Mẹ sẽ không thể đến thăm con thêm lần nào nữa, nhưng mẹ có quá tham lam không khi mong con trở về thăm mẹ dù chỉ một lúc? Mẹ nhớ con nhiều, và cũng rất vui khi nghe tin con đã trở về thăm lại lớp cũ. Mẹ đã rất muốn tới trường chỉ để nhìn thấy con. Nhưng mẹ đã quyết định không đến, vì con.

Mẹ xin lỗi vì mẹ chỉ có một mắt, có lẽ mẹ đã làm con thấy hổ thẹn với bạn bè.

Con biết không, hồi còn rất nhỏ, con bị tai nạn và vĩnh viễn mất đi một bên mắt của mình. Mẹ không thể đứng nhìn con lớn lên với khiếm khuyết trên khuôn mặt đáng yêu, vì vậy, mẹ đã tặng nó cho con.

Mẹ rất tự hào vì con trai mẹ có thể nhìn trọn thế giới mới có một phần của mẹ ở đó, mẹ chưa bao giờ buồn vì con hay bất cứ điều gì con đã làm. Con đã từng ghét bỏ hay tức giận mẹ, nhưng mẹ biết, trong sâu thẳm từ trái tim, đó là bởi vì con cũng yêu mẹ.

Mẹ rất nhớ khoảng thời gian khi con trai mẹ còn nhỏ, khi con tập đi, khi con ngã hay những lúc con chạy loang quanh bên mẹ. Mẹ nhớ con rất nhiều, mẹ yêu con, con là cả thế giới đối với mẹ”.

Thế giới quanh tôi cũng như đang đổ sụp. Tôi khóc cho người chỉ biết sống vì tôi.

TQT


Theo BS

Thứ Bảy, 7 tháng 5, 2011

Cho và nhận

Một hôm, một sinh viên trẻ có dịp đi dạo với giáo sư của mình. Vị giáo sư này vẫn thường được các sinh viên gọi thân mật bằng tên "người bạn của sinh viên" vì sự thân thiện và tốt bụng của ông đối với học sinh. Trên đường đi, hai người bắt gặp một đôi giày cũ nằm giữa đường. Họ cho rằng đó là đôi giày của một nông dân nghèo làm việc ở một cánh đồng gần bên, có lẽ ông ta đang chuẩn bị kết thúc ngày làm việc của mình. Anh sinh viên quay sang nói với vị giáo sư: "Chúng ta hãy thử trêu chọc người nông dân xem sao. Em sẽ giấu giày của ông ta rồi thầy và em cùng trốn vào sau những bụi cây kia để xem thái độ ông ta ra sao khi không tìm thấy đôi giày." Vị giáo sư ngăn lại: "Này, anh bạn trẻ, chúng ta đừng bao giờ đem những người nghèo ra để trêu chọc mua vui cho bản thân. Nhưng em là một sinh viên khá giả, em có thể tìm cho mình một niềm vui lớn hơn nhiều nhờ vào người nông dân này đấy. Em hãv đặt một đồng tiền vào mỗi chiếc giày của ông ta và chờ xem phản ứng ông ta ra sao." Người sinh viên làm như lời vị giáo sư chỉ dẫn, sau đó cả hai cùng trốn vào sau bụi cây gần đó. Chẳng mấy chốc người nông dân đã xong việc và băng qua cánh đồng đến nơi đặt giày và áo khoác của mình. Người nông dân vừa mặc áo khoác vừa xỏ chân vào một chiếc giày thì cảm thấy có vật gì cứng cứng bên trong, ông ta cúi xuống xem đó là vật gì và tìm thấy một đồng tiền. Sự kinh ngạc bàng hoàng hiện rõ trên gương mặt ông. Ông ta chăm chú nhìn đồng tiền, lật hai mặt đồng tiền qua lại và ngắm nhìn thật kỹ. Rồi ông nhìn khắp xung quanh nhưng chẳng thấy ai. Lúc bấy giờ ông bỏ đồng tiền vào túi, và tiếp tục xỏ chân vào chiếc giày còn lại. Sự ngạc nhiên của ông dường như được nhân lên gấp bội, khi ông tìm thấy đồng tiền thứ hai bên trong chiếc giày. Với cảm xúc tràn ngập trong lòng, người nông dân quì xuống, ngước mặt lên trời và đọc to lời cảm tạ chân thành của mình. Ông bày tỏ sự cảm tạ đối với bàn tay vô hình nhưng hào phóng đã đem lại một mòn quà đúng lúc cứu giúp gia đình ông khỏi cảnh túng quẫn người vợ bệnh tật không ai chăm sóc và đàn con đang thiếu ăn. Anh sinh viên lặng người đi vì xúc động, nước mắt giàn giụa. Vị giáo sư lên tiếng: "Bây giờ em có cảm thấy vui hơn lúc trước nếu như em đem ông ta ra làm trò đùa không?" Người thanh niên trả lời: "Giáo sư đã dạy cho em một bài học mà em sẽ không bao giờ quên. Đến bây giờ em mới hiểu được ý nghĩa thật sự của câu nói mà trước đây em không hiểu: "Cho đi là hạnh phúc hơn nhận về".

 

Sưu tầm.


Thứ Tư, 4 tháng 5, 2011

Phân xử vụ Kiện khó xử


Thư giản.

Phần thưởng dành cho người có Tâm


"Sống trong đời sống cần có một tấm lòng". Thật vậy, bất kỳ một công việc nào cũng cần có cái Tâm, từ việc lớn như lãnh đạo quốc gia cho đến việc làm cha mẹ, nấu ăn, bảo vệ, rửa chén, quét đường…
Bất cứ một việc nào chúng ta làm đều là để tạo ra giá trị cho cuộc sống. Giá trị ấy không chỉ mang lại lợi ích cho bản thân chúng ta mà còn sinh ích cho nhiều người khác. Thế nên ta gọi đó là phục vụ. Phục vụ là một lẽ đương nhiên trong cuộc sống, chẳng phải là đòi hỏi gì quá lớn lao. Đơn giản, đó chính là tinh thần trách nhiệm trong công việc mình làm, trách nhiệm với việc mình được giao phó. Bởi trong bất cứ một công việc nào cũng có những giá trị, quy định, chuẩn mực mà bất kỳ ai đảm nhận đều phải cam kết tuân thủ. Tinh thần trách nhiệm ấy được thể hiện qua cách chúng ta thực việc công việc, bất kể hoàn cảnh hay cảm xúc vẫn tuân theo cam kết, và lúc nào cũng muốn chất lượng công việc của mình tốt hơn. Đó là có Tâm trong công việc.
Vì thế, chúng ta chẳng cần nói ra là chúng ta làm việc có Tâm. Tâm biểu hiện qua hoạt động, hành vi và cách ta sống. Khi chúng ta gào lên rằng: "Tôi có Tâm!" là lúc chúng ta vẫn còn chưa ý thức hết biểu hiện của Tâm trong cuộc sống. Bạn chẳng cần nói là bạn đang thở, bởi ai cũng biết nếu ngừng thở thì bạn đã chẳng còn sống nữa. Bạn chẳng cần nói là bạn đang rất hạnh phúc, lời nói này là thừa, là vô nghĩa trong khi toàn thân bạn đã toát lên sự bình an, viên mãn. Bạn cũng không cần so sánh Tâm của mình với Tâm của người khác bởi bạn chẳng thể tự đánh giá cái Tâm của mình được. Điều đó thuộc sự đánh giá của người bên ngoài, của những người nhận được sự phục vụ của bạn, hưởng nhờ những giá trị bạn mang lại.
Cuối cùng, phần thưởng lớn nhất dành cho người có Tâm là cảm nhận được bình an trong công việc, vì họ biết rằng mình đang phụng sự cuộc sống theo đúng lẽ của người chân chính.
Diễn giả Quách Tuấn Khanh
Người gửi: Nguyễn Thị Thu

Thứ Hai, 25 tháng 4, 2011

Cổ tích giữa đời thường




Khi chúng tôi viết nên những dòng chữ vội vàng này, thì bạn đã ở cách xa hàng ngàn cây số.Nơi ấy có thể là điểm dừng chân cuối cùng, để bạn hy vọng rằng, sức chịu đựng, niềm tin mãnh liệt của bạn và tình yêu thương vô bờ bến của mọi người xung quanh, sẽ là sự sống cho bạn hôm nay và mãi mãi...
Sẽ là ai, trong những người bạn của chúng tôi còn mang nặng những nỗi đau tột cùng hơn thế nữa không, có còn phải ròng rã gánh chịu số phận nghiệt ngã như bạn gần 20 năm trời đằng đẳng?
Cuộc đời khổ cực, lao đao, bi đát, không trọn vẹn đã xoay vần bạn bắt đầu từ căn bệnh bại não của chồng mình. Thời ấy bạn còn rất trẻ. Cái tuổi đôi mươi trong trẻo.Tiếng cười hạnh phúc dòn tan của gia đình nhỏ lịm đi từ ấy.Chàng chiến sỹ hải quân vùng III oai phong cường tráng năm nào, giờ đây vô hồn nằm hôn mê bất động . Đứa con bé bỏng , đầu lòng còn đỏ hỏn phải theo chân mẹ vật vờ ngoài hành lang bệnh viện để nuôi cha.Không chịu thấu những đêm lạnh như cắt da, cắt thịt, chịu không nỗi cảnh xô bồ, ồn ào nơi bệnh viện, nuốt nước mắt vào trong, bạn gởi con về quê nhờ người thân nương nấu, cưu mang. Tiếng khóc khát sữa của con thơ, thân hình bất động trên giường bệnh của chồng, đã cắt lìa đi từng khúc, từng khúc ruột của bạn hàng đêm, hàng đêm. Cuộc sống miền quê nghèo theo chân bấu víu bạn, tiền không dính túi, phải nương nhờ những bữa cháo tình thương ngày này qua ngày khác, vĩa hè bệnh viện là nơi trú chân để bạn nuôi hy vọng một ngày anh tỉnh lại, một ngày mái ấm gia đình đích thực về với bạn. Đã biết bao lần, các bác sỹ bệnh viện Đa khoa Đà Nẵng ái ngại cảm thông,thương xót khuyên bạn nên đưa chồng về quê lo hậu sự. Bạn nhất định không, cương quyết không, còn nước còn tát, bạn vẫn còn hy vọng.
Rồi một ngày bàn tay anh động đậy, như trong phim, như tiểu thuyết, nhưng đó là sự thật, đứng chết lặng bên chồng, cả bệnh viện reo hò hạnh phúc. Tình yêu chung thủy sắt son, sức chịu đựng kiên trì phi thường của bạn đã đem về mầm sống cho anh . Và cũng từ đó, cuộc đời tiếp nối những vất vả, cực khổ lo toan trăm bề để chăm sóc chồng mau bình phục, gánh nặng chất chồng hơn cả núi lên vai người đàn bà gầy guộc, liêu xiêu .
Để có tiền lo cho anh, ngôi nhà thứ hai, gắn bó với bạn gần hai mươi năm trời là bệnh viện Đa khoa và viện điều dưỡng Đà Nẵng. Ngôi trường nuôi tương lai cho con đến tuổi ăn học lại là trung tâm trẻ em đường phố cưu mang ... Thu nhập ít ỏi  của bạn là hàng ngày phải tất bật, chăm sóc những bệnh nhân nặng, cơ cực vất vả biết bao, nhưng đó là nguồn sống...
Đó là những gì sâu sắc nhất chúng tôi biết về bạn. Nhân vật ấy lại rất thật ở giữa đời thường này. Chương trình Người đương thời của VTV3 tháng 6 năm 2003 đã từng đồng hành cùng bạn, niềm vui dần nhân lên khi có nhiều tấm lòng yêu thương giang rộng vòng tay tiếp sức cùng bạn. Những tưởng hạnh phúc đã trở lại, dù không trọn vẹn khi bên người chồng với dáng người co quắp, không tự đi lại, không tự nói lên nỗi một lời yêu thương, chân thành với vợ . Thì tai họa lại bất ngờ ập xuống ngay chính bản thân mình. Con người đầy nghị lực, dũng cảm, đánh đổi cả tuổi thanh xuân dành lấy sự sống cho chồng ấy, thì nay lại đang chống chọi với căn bệnh quái ác. Thêm một lần nữa bạn thực sự khụy chân khi kết quả bác sỹ trả lời : K tuyến giáp.
Được các bác sĩ bệnh viện Đa Khoa Đà Nẵng phẩu thuật và đã qua nhiều lần xạ trị. Tóc của bạn đã bắt đầu rụng dần...
Bây giờ bạn đang ở nơi xa, bạn bè tiếp sức để bạn có thêm chút ít điều kiện để xét nghiệm lại, để biết thêm kết quả chính xác.
Bạn là nhân vật thật, cả một vùng quê đều biết đến cái tên quen thuộc Nguyễn Thị Chức trú tại thôn I xã Quế Châu, huyện Quế Sơn, tỉnh Quảng Nam. Các bạn ơi, những tấm lòng nhân ái, bao la ơi, hãy cùng nhau nguyện cầu cho Chức, hãy thắp sáng niềm tin cho Chức, thêm một lần nữa đứng vững trên cõi đời này, để điểm tựa yêu thương cho người chồng bại liệt, bóng mát chở che cậu con trai đang ở tuổi trưởng thành càng thêm vững chắc. Là niềm tin cho những số phận đau thương khác, cứ khát khao sống giữa vòng tay yêu thương nhân ái của bao người, rồi hạnh phúc trọn vẹn sẽ trở về ngay thôi.
  
                                                            Tác giả : Bạn bè LQĐ – Khóa 4.

Người gửi: Nguyễn Thị Thu - lớp Lý

Thứ Hai, 11 tháng 4, 2011

Người đẹp quan sát

Khi Thu về Đà Nẵng, Lệ chạy xuống nhà Thu chở Thu thăm một bạn gái khác. Trên đường đi, có đi qua đường ray xe lửa (hình như ở ngã ba Huế), Lệ nói:

-         Thu nhìn bên phải, còn Lệ nhìn bên trái nhé.

-         "Bên phải không có xe lửa". Thu nói.

-         "Bên trái không có xe lửa". Lệ nói.

-         "Vậy chúng ta đi tiếp". Thu nói.

Lệ ấn ga, bỗng "rầm" xe tông bay cái barie. Thu vừa mếu vừa nói:" Đúng ra ta cần thêm một người nhìn phía trước nữa"
 

(Câu chuyện trên không có thực…hehehe)

 
Nguyễn Văn Long
(Sưu tầm & chế)

Chủ Nhật, 10 tháng 4, 2011

Thư giãn!

Một hôm, Duy bước vào quán café mà trong lòng có chuyện không vui. Người phục vụ chạy ra lễ phép hỏi: "Dạ anh muốn gì ạ?"

Duy:" Muốn gì ư? Thêm vài căn nhà mới, nhiều tiền & thêm vài cô vợ đẹp!"

Phục vụ: " Không phải vậy, ý em là: Anh khao khát cái gì?"

Duy:" Tôi khao khát cái gì? Một tòa lâu đài, trở thành triệu phú"

Phục vụ:" Anh hiểu sai ý em rồi! Điều anh muốn là gì?"

Duy:" Tôi muốn một con trai & một con gái. Nhưng hai con trai cũng không sao. Chỉ cần nó khỏe mạnh là được"

Người phục vụ bực mình:"Cái tôi đang hỏi là anh muốn uống cái gì?"

Duy:" Sao cậu không nói ngay từ đầu? Thế cậu có cái gì?"

Phục vụ: " Thật lòng thì chẳng có cái gì cả. Tôi không kiếm được nhiều tiền, lại còn quanh quẩn cái quán này để làm việc…!"

Duy??!!

(Tên nhân vật trong câu chuyện đã được thay đổi..hehe)
 
Nguyễn Văn Long
(Sưu tầm& chế)

Thứ Năm, 31 tháng 3, 2011

Sau khi đi thăm bạn Chức

Khi nghe chuyện của Bạn Chức, tụi mình quá xúc động rơi nước mắt. Suốt đời Bạn ấy tai họa dồn dập trường kỳ. Cơ thể Chức quá nhỏ nhoi để chịu đựng. Mình hết sức khâm phục Chức. Sức lực, tinh thần của Chức quá thần kỳ.
          Rất tiếc là Lệ không thể kể, diễn tả hết được những nỗi cơ cực mà Chức đã trãi qua. Lệ là fan yêu thích xem fim, hehehe... cười chút. Lệ thấy cuộc đời Chức giống như fim. Cuộc sống, tình yêu của Chức không khác fim. Có đoạn giống y fim Hàn Quốc. Khi con hơn 1 tuổi, năm ấy chắc là Chức 22-23 tuổi Chồng Chức sống hôn mê thực vật 2 năm, 2 năm đó Chức đã ngày đêm cầu nguyện cho Anh ấy sống lại. Tình yêu của Chức đã được đền đáp. Sau đó anh ấy đã tỉnh lại ... Chức nói tình yêu của Chức đã làm anh ấy tỉnh lại.
          Sau đó tụi Lệ còn được Chức đọc thơ cho nghe nữa. Thơ tình yêu nữa chứ. Thật là kinh khủng, trong sóng gió cuộc đời dồn dập vậy mà Chức vẫn làm được thơ tình yêu. Thơ rất hay, tình cảm, trong suốt.
Chức nói, mười mấy năm qua VC Chức sống được là nhờ tình thương của mọi người xung quanh Chức, các Bác sỹ, y tá, điều dưỡng ở bệnh viện Đa khoa, Viện Điều dưỡng Đà Nẵng ... Họ đã biết rất rõ hoàn cảnh của Chức. Một cô bé trẻ non, nhỏ nhắn, đen nhèm, trên núi xuống vậy mà có một sức lực phi thường. Mười tám năm ròng, ngày đêm một mình chăm sóc chồng bạo bệnh. Chức này đêm chăm nom, bồng bế chồng ... như bồng em bé, chạy ra, chạy vào phòng bệnh. Vậy mà lúc rãnh, Chức lại nhận chăm thêm người bệnh để kiếm tiền thuốc men cho chồng, nuôi con. Rồi đến một ngày, cả bệnh viện lại khóc khi biết tin, bạo bệnh lại đến với Chức.
          Lệ nghĩ, chúng ta, những người rất may mắn, cuộc đời ưu ái. Các bạn hãy đến thăm bạn Chức để nghe Chức nói chuyện, để nhìn lại, để thêm thương vợ, chồng, con và những người xung quanh ta.
Lê Thị Nhật Lệ

Chuyện của bạn Chức


Chuyện buồn. Chuyện của bạn Chức có thể là chuyện của bất kỳ ai, trong một lúc nào đó của cuộc đời. Hoàn cảnh thử thách nghị lực con người. Mình vẫn nghe những chuyện như vậy ở đâu xa xa mà không biết là nó ở ngay bạn bè mình. Cần lắm những tấm lòng sẻ chia để vợi đi những nỗi đau

Chức đã có chồng được 19 năm, đã có 1 đứa con trai 19 tuổi, thường trú
tại Quế Sơn, Quảng Nam. Hoàn cảnh gia đình rất nghèo khó. Chồng của
Chức là bộ đội hải quân nhưng đã bị bệnh bại não năm một chỗ 18 năm
rồi ( 10 năm nằm tại bv Đa khoa ĐN, 8 năm nằm tại bv Điều dưỡng ĐN )
và hiện tại bây giờ đã đưa về quê để nhờ người chăm sóc.
Bạn Chức bị ung thư tuyến giáp, đã qua một lần giải phẩu tại Đà Nẵng vào
T4/2010, hiện đang điều trị và đang ở nhờ tại nhà một người em ở Hoà Khánh.
Lớp 12V và Cô Vân đã gặp Chức và khuyên bạn ấy vào TPHCM để chữa trị
cho tốt hơn nhưng bạn ấy cứ lưỡng lự hoài vì hoàn cảnh kinh tế gd quá
eo hẹp mà khoản tiền chữa bệnh theo dự kiến thì tương đối lớn, nên như
các bạn đã biết cả lớp 12V phải đứng ra kêu gọi mọi người ủng hộ để
giúp bạn ấy có điều kiện chữa bệnh tốt hơn. (Thông tin từ bạn Hoa Nam)

Mong "Qua cơn bĩ cực tới hồi thái lai" !

Xin lỗi bạn Chức nếu việc đăng bài như vậy xâm phạm sự riêng tư của bạn. Mong bạn hiểu tấm lòng của bè bạn K4 LQĐ

Chủ Nhật, 27 tháng 3, 2011

Chọn sách cho con

Cái này D chép lại từ Blog của 5Xu (Phương Cẩm Sa)  có xuất bản trong cuốn Tản văn  “Thời tiết đô thị”

book for child

Mùng 1 tháng 6 đã qua. Nếu phải khuyên một ai đó mua sách cho con đọc. Lời khuyên của tôi sẽ lần lượt là (theo thứ tự thời gian):

+ Chiếc chìa khóa vàng hay câu chuyện ly kỳ của Buratino

+ Dế mèn phiêu lưu ký

+ Gió Đầu Mùa

+ Hồ Dzếnh (truyện ngắn)

+ Tây Du Ký

+ Ba Người Lính Ngự Lâm

+ Không Gia Đình

+ Thủy Hử

và khi đã đủ lớn (độ cuối cấp 2) thì là Tom Swayer.

Đặc biệt là 4 cuốn đầu. Nó sẽ giúp trẻ em có (hoặc ít ra làm cảm được) một thứ tiếng Việt giản dị, trong sáng, giàu hình ảnh. Nó cũng giúp trẻ em biết tưởng tượng và có ước mơ (thậm chí là phiêu lưu). Biết thế nào là làm việc tốt, việc xấu. Sai, và sửa sai. Có lỗi và nhận lỗi.

Các cuốn sau sẽ giúp trẻ em hiểu được tình bạn, ân nghĩa, báo thù, sự dũng cảm và cả hy sinh. Và cuối cùng là giúp trẻ em có được sự hài hước và trí thông minh theo kiểu giải quyết vấn đề.


Thứ Bảy, 26 tháng 3, 2011

Cảm giác thời gian

Time 2

Một giờ chờ đợi người yêu và một giờ vui bên cạnh người yêu cái nào dài hơn?

Cuộc đời không đo bằng bội số của 12 tháng, 30 ngày, 24 giờ, 60 phút mà là tích góp của những niềm vui, nỗi buồn.

Có những giờ phút chờ đợi dài lê thê. Có những thời khắc vui bất ngờ, bùng nổ. Cũng có những niềm vui âm ỉ nhiều ngày.

Có những ngày dài ủ ê, vô vị. Có những ngày hào hứng, say mê.

Những ngày buồn đi lâu, những ngày vui qua mau.

40 năm, có bao nhiêu lần mình vui (tưởng như) bất tận và có bao nhiêu lần mình nói “Buồn ơi, ta xin chào mi!”


Thứ Năm, 24 tháng 3, 2011

Thời gian đi đâu?

Mỗi ngày chúng ta đều có 24 giờ để: ăn, uống, ngủ nghỉ, vui chơi, học hành...
 
Chúng ta nhiều khi ngồi hàng vài giờ hoặc để uống cafe, hoặc tán dóc với bạn bè, hoặc xem tivi, hoặc nghe nhạc, hoặc lang thang trên internet...
 
Nhưng có những lúc trong cuộc sống chúng ta thường có các câu trả lời đại loại như:
 
    + Tôi không có thời gian.
    + Tôi lu bu quá nên không làm kịp, không đến...
    + Tôi trễ hẹn vì..., tôi đến trễ vì...., tôi quên vì...., tôi không đến vì....v.v...và nhiều lý do
 
Tóm lại tất cả đều là vì.....không có thời gian.
 
Cuối cùng, tại sao chúng ta không có thời gian cho một công việc nào đó hoặc lời mời nào đó của bạn bè, người quen... ?
 
-------------------------- 
Nguyễn Văn Long

Thứ Sáu, 18 tháng 3, 2011

Ngẫm lại sự học của chúng ta (Nhân chuyện động đất ở Nhật)

Mục đích cuối cùng của sự học trong 12 năm phổ thông là gì? Để biết? Để vào Đại Học? Để đi làm? Hay để thành…

Tôi nhớ thủa nhỏ cha tôi thường mong ước tôi cố gắng học để rồi vào được Đại học. Mục đích là như vậy nên nói đến chuyện học là nghĩ đến học chữ và cuối cùng học để đi thi. Vì có chữ & thi tốt thì mới vào được đại học. Các học sinh đạt kết quả cao trong các cuộc thi được tung hô….Không phải chỉ có cha tôi mong ước như vậy. Nhà nhà, trường trường, lớp lớp đều đua nhau học và học để…đi thi.
Vậy khi đến trường, ta được học gì?....

Học văn:  thay vì là văn học, văn hoá…chúng ta được dạy "tập làm văn" là chính có phải tất cả đều phải trở thành "nhà văn"? Học toán: chúng ta phải học tất cả các phép tính có thể có thay vì các suy luận logic. Có phải tất cả chúng ta bây giờ đều có thể làm tích phân, vi phân, đạo hàm hay là những "nhà nghiên cứu" về toán? Và cứ như vậy…học nhạc như là để trở thành "ca sỹ". Học hội hoạ như là để trở thành "hoạ sỹ"…. Nếu ta vẽ một con bò trên tờ giấy và cho đưá trẻ tô màu nếu có màu giống con bò thật sẽ được ca ngợi. Nếu đứa trẻ nào tô màu xanh cho con bò thì trong mắt chúng ta: đứa trẻ đó không khác "con bò". Chúng ta không cần biết tại sao đứa trẻ tô con bò màu xanh? Đó là thực trạng. Người lớn thường áp đặt suy nghĩ của mình cho trẻ nhỏ. Không cần biết tại sao đứa trẻ muốn con bò có màu xanh?

Chúng ta lớn lên với các cảm xúc bị áp đặt, việc học là để đi thi…dần dần trở nên vô cảm. Tôi nhớ thủa còn học đại học, tại ký túc xá có gia đình bán bánh mỳ bị cháy một chiếc xe gắn máy (lúc đó là 1 gia tài). Tôi và hàng trăm sinh viên khác (những người học ưu tú…)…làm gì?  Đứng yên …nhìn xe cháy (gia đình kia đứng la hét & có dập lửa). Chúng tôi nhìn để xem nó cháy như thế nào? Khoảng 5-10 phút có một người nhảy vào lấy cát dập lửa mặc dù không thành công nhưng đó là người ngoài duy nhất có hành động. Tôi về phòng và cũng có thấy xấu hổ. Người dập lửa đó không phải là sinh viên (không phải là ngươi ưu tú…hehe) và ở cùng phòng với tôi một thời gian (ở chui vì không phải là sinh viên của trường). Ngày hôm sau, tất cả sinh viên đều bình thường. Mọi người kể lại cho nhau nghe như là một chuyện vui. Tôi và hàng trăm sinh viên đều…vô cảm và không biết hành động khi cần thiết.

Câu chuyện khác: một đứa bé (là Tây, không nhớ nước nào cỡ tuổi tiểu học) khi thấy nước biển rút ra xa đã cảnh báo mọc người sắp có sóng thần, đề nghị mọi người rời xa bờ biển. (Xảy ra sóng thần ở Indo & Thái lan). Một đứa trẻ đã biết hành động khi cần thiết

Và trẻ em người Nhật: http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/Phong-su-Ky-su/429429/Nuoc-Nhat-trong-du-chan-Ky-1-Bai-hoc-tu-mot-dua-tre.html

Vậy thời học sinh, chúng ta đã học để làm gì? Mọi người từng muốn chúng ta học để làm gì? Chúng ta sẽ muốn con chúng ta học để làm gì?


 
Nguyễn Văn Long

Thứ Bảy, 12 tháng 3, 2011

Thư giãn cuối tuần




Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui, chọn những bông hoa … những nụ cười….và như thế, tôi sống vui từng ngày….
(Thu Phương hát).
Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui
Chọn những bông hoa và những nụ cười
……
Mỗi ngày tôi chọn đường mình đi
Đường đến anh em đường đến bạn bè
……
Và như thế tôi sống vui từng ngày (là hạnh phúc)
……
Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui
Cùng với anh em tìm đến mọi người
…….
Mỗi ngày tôi chọn một lần thôi
Chọn tiếng ru em nhẹ bước vào đời
……
Và như thế tôi sống vui từng ngày
(là hạnh phúc)

……
Mỗi ngày tôi chọn ngồi thật yên
Nhìn rõ quê hương, ngồi nghĩ lại mình
Tôi chợt biết rằng vì sao tôi hạnh phúc
…….

Niềm vui thì chọn chứ không tìm. Hehehe nhiều niềm vui sẽ có hạnh phúc. Chúc mọi người luôn sống vui & hạnh phúc.  
P/s: Các bạn nhớ nghe Thu Phương hát nhé..

Duy: mạn phép Long thêm cái video với giọng Khánh Ly nhé!
--------------------------
Nguyễn Văn Long

Thứ Tư, 9 tháng 3, 2011

Vui về ngày 8/3.

Tình cảm với các bạn gái thì mình tràn trề. Nhưng vì dốt văn nên không biết viết gì. Suy nghĩ hoài mà lỡ qua mất ngày 8/3. Thôi tạm vài dòng mà Long sưu tầm gởi các bạn gái:
 
Hôm qua mùng 8 tháng 3.
Chị em hớn hở đi ra đi vào.
Đi ra chẳng thấy anh nào?   =)
Chị em sốt ruột đi vào đi ra...
 
hehehe
 
Chị em có ai đọc được cười một cái cho vui vẻ nhé!
--------------------------
Nguyễn Văn Long